Các Mutizens thân mến,
Kì 5: sự biến đổi
Đang rối bời trong nỗi lo lắng không thể dứt thì bỗng nhiên có tiếng nói nhỏ:
- Cô là Elpis hả?
Alice giật mình nhìn xung quanh, nhưng không có một ai cả, cô nói khẽ:
- Ai vậy?
Tiếng nói lại vọng lên nhỏ bé:
- Tôi ở dưới này cơ mà, nhìn đi đâu vậy?
Alice cúi xuống rồi tròn mắt kinh ngạc, tiếng nói vừa nãy là của một chú chuột nhỏ bé, và nó đang ngồi ngay dưới chân cô. Alice định hét lên nhưng cô bỗng ngưng bặt lại, miệng lắp bắp:
- Ôi! Chúa ơi! Con chuột biết nói kìa!
Chú chuột tỏ ra tức giận:
- Thì đã sao? Cô chưa nhìn thấy tinh linh Chuột bao giờ à? Tôi không phải chuột bình thường, đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt ghê sợ như thế chứ?
Alice ngạc nhiên:
- Thật kì lạ! Tôi chưa thấy chuột tinh linh bao giờ cả, hồi nãy tôi có hỏi nhưng chúng có biết nói đâu nhỉ? Theo tôi được biết thì chuột tinh linh chỉ có trong Ma Giới thôi mà.
Chú chuột vểnh râu:
- Thì đây là Ma Giới chứ còn đâu nữa. Nghe này, tôi hỏi lại: Cô có phải là Elpis không? Tại vừa nãy tôi thấy cô nói chuyện với quỷ vương Kun Dun về bí kíp Secromin mà.
Alice trở nên đề phòng:
- Bí kíp Secromin? Ngươi muốn biết bí kíp đó sao?
Chú chuột cười:
- Tôi chẳng cần biết cái bí kíp đó để làm gì cả, nếu cô không tin thì có thể dùng đôi mắt của Elpis để nhìn rõ xem tôi là ai.
Alice nheo mắt nhìn, trong lăng kính ngũ sắc của đôi mắt thần linh, chú chuột hiện ra với ánh hào quang kì lạ, đúng là tinh linh thật sự! Alice vội thay đổi thái độ:
- Vậy ngươi tìm ta có việc gì?
Chú chuột khoanh tay lại:
- Cứ từ từ! Trước tiên phải làm quen đã chứ, tôi là Gund, chú chuột đẹp trai, thông minh nhất lãnh địa Katuru này. Còn quý cô?
Alice ngỡ ngàng:
- Ờ! Tôi là Alice, và cũng là Elpis, hân hạnh được quen biết… “Ngài”.
Chuột Gund vểnh râu cười hãnh diện:
- Ừm! Hôm nay tôi mang đến cho cô một bất ngờ nho nhỏ, đó chính là viên đá Nguyên Thủy mà mấy đời tổ tiên tôi đã truyền lại, cuối cùng đến đời tôi đã tìm ra được chủ nhân của nó - Vừa nói Gund vừa khóc nức nở - Sau bao nhiêu năm cuối cùng cũng chờ được đến ngày này, xúc động quá!
Chợt Gund lại làm ra vẻ nghiêm trang:
- Trong sách của gia đình tôi đã ghi lại: “Chỉ khi nào viên đá được đưa cho nữ thần Elpis thì khi đó nhiệm vụ của chúng tôi mới kết thúc, lúc đó các tinh linh chuột sẽ được trở về lục địa MU, không còn phải trốn chạy ở Ma Giới nữa.” Vì thế đối với tôi, sự kiện này vô cùng thiêng liêng thưa quý cô.
Alice mỉm cười rồi nói:
- Vâng! Tôi cũng xin đại diện cho toàn thể cư dân lục địa MU gửi lời cảm ơn trân trọng nhất đến “Ngài” vì đã bảo vệ viên đá Nguyên Thủy trong suốt thời gian qua. Vậy thưa “Ngài”, giờ viên đá đó ở đâu ạ?
Chú chuột Gund cười toe rồi chạy vào trong ngách đá bé xíu, lúc sau nó lôi ra một chiếc vòng bằng sợi làm từ rễ cây, được xỏ qua một viên đá màu đồng, bề mặt sần sùi đầy rêu đen kịt, viên đá xấu xí chỉ bé bằng một quả dâu tây này, không ngờ lại là viên đá quyền năng mang sức mạnh tuyệt đỉnh có thể gia cường vũ khí giúp tiêu diệt chúa quỷ Kun Dun. Alice đón viên đá đó từ bàn tay nhỏ bé của chú chuột Gund, khi đưa viên đá lên ngắm, cô bỗng cảm thấy tim mình đập nhanh hơn rất nhiều, cứ như nó có sự đồng cảm với cô vậy.
Lúc này lăng kính ngũ sắc của đôi mắt Elpis đã hiện lên, lập tức viên đá Nguyên Thủy xấu xí vụt sáng thứ ánh sáng lấp lánh màu của biển cả, cả không gian như sáng bừng lên trong phút chốc. Khi ánh sáng tắt, viên đá xấu xí đã trở thành một viên đá tuyệt đẹp màu nước biển, có hình một giọt nước, đó chính là đá Tạo Hóa, mang sức mạnh tối thượng của Thiên Giới. Chú chuột Gund giờ mới há hốc mồm:
- Cô đúng là nữ thần Elpis thật! Thì ra bí kíp Secromin chính là đôi mắt của cô, thảo nào mà quỷ vương Kun Dun không thể tìm ra được.
Alice cúi xuống nói khẽ:
- Hãy hứa với tôi rằng “Ngài” sẽ không tiết lộ bí mật này cho bất kì ai chứ?
Chú chuột Gund vội đứng nghiêm trang:
- Vâng thưa quý cô! Tôi xin hứa bằng cả danh dự và tính mạng của mình.
Alice cười vui:
- Cảm ơn “Ngài”, chỉ tiếc rằng - Alice ngồi xuống chiếc giường sắt thở dài - cho dù đã có được viên đá Tạo Hóa, thì tôi cũng chẳng thể nào làm gì được khi vẫn bị nhốt ở đây.
Chú chuột Gund lặng im nhìn Alice một lúc rồi lưỡng lự:
- Tôi có thể lấy trộm chìa khóa giúp cô trốn khỏi đây, nhưng…
Alice mừng rỡ:
- Vậy hãy giúp tôi thoát khỏi đây ngay đi, tôi sẽ mang viên đá này tới chỗ thần Hion rồi…
Chuột Gund lắc đầu chán nản:
- Cho dù như vậy cô cũng không thể nào thoát khỏi lãnh địa Kanturu này được đâu, khắp nơi đều là quân lính của Kun Dun hết, chúng đã chặn kín tất cả các ngả đường rồi, hơn nữa cô xinh đẹp như thế, “mùi” thơm như thế thì đi đến đâu cũng sẽ bị phát hiện thôi.
Alice ngồi phịch xuống thất vọng:
- Thế thì phải làm sao đây?
Cả hai cùng ngồi lặng im, hi vọng vừa được nhen nhóm đã vội bị dập tắt, tiếng giọt nước tong tỏng lạnh lẽo cứ như đang đếm nhịp thời gian vậy. Đột nhiên chuột Gund buột miệng:
- Hay là…
Alice bật dậy:
- Có cách gì sao?
Chuột Gund lưỡng lự:
- Tôi vừa nghĩ ra một cách này, nhưng mà…
Alice vội hỏi:
- Nhưng mà sao?
Chú chuột chép miệng:
- Ừm…Nếu cô dùng cách này thì sẽ bị thiệt đấy, cô phải chịu gian khổ nhiều, chỉ sợ…
Alice vô tư:
- Không sao! Dù có gian khổ đến đâu tôi cũng chịu được, miễn là có thể thoát khỏi đây mang viên đá Tạo Hóa cho thần Hion, “Ngài” cứ nói đi!
Chuột Gund bình tĩnh giảng giải:
- Thực ra trong dòng họ chuột tinh linh có một loại thuốc độc, sau khi uống vào sẽ già đi nhanh chóng, xấu xí khủng khiếp như quái vật, đây chính là loại thuốc mà chúng tôi hay cho vào thức ăn để chơi khăm những kẻ muốn phá hoại hoặc bắt nạt chúng tôi. Và chỉ có một loại thuốc giải duy nhất có thể biến kẻ đó trở lại bình thường, đó chính là ánh sáng của viên Đá Phong Ấn, viên đá đã từng phong ấn quỷ vương Kun Dun trong truyền thuyết. Nhưng đó cũng chỉ là một truyền thuyết thôi, tôi không biết là nó có thật hay không nữa…
Sau khi Alice nghe xong, cô từ từ ngồi xuống chiếc giường đầy cỏ khô ẩm mốc. Hai tay cô đan vào nhau, suy nghĩ đầy mâu thuẫn. Giờ cô cảm thấy vô cùng hoang mang, sự rối loạn bên trong tâm trí cô hoàn toàn đối lập với sự yên tĩnh bên ngoài. Những tiếng long tong của giọt nước mưa vẫn cứ văng vẳng trong tâm trí Alice. Im lặng một lúc, chú chuột Gund lại nói tiếp, rất khẽ…
- Nếu cô uống nó, sẽ không có con quỷ nào còn nhận ra cô, “mùi” hương từ cô cũng sẽ biến mất. Nhưng cô sẽ trở nên già nua, vô cùng xấu xí, và nếu không có ánh sáng của Đá Phong Ấn, cô mãi mãi sẽ có hình dạng như vậy.
Alice chắp hai bàn tay lại trước ngực, có điều gì trong trái tim cô như mách bảo, đã đến lúc cô phải đi rồi, cô nhìn xuống chú chuột Gund:
- Được! Tôi chấp nhận điều đó, cho dù sau này tôi không thể trở lại như ban đầu, cho dù sẽ phải già nua xấu xí suốt đời, tôi cũng sẽ làm. Ít ra tôi cũng có thể thoát khỏi nơi này, như vậy Kun Dun sẽ không thể có được bí kíp Secromin nữa, và hắn cũng không thể dùng tôi để uy hiếp Khain, anh ấy sẽ không còn gặp phải hiểm nguy vì tôi.
Chuột Gund nhìn Alice tỏ vẻ đầy nuối tiếc, như để ngắm dung nhan cô lần cuối vậy. Sau đó nó chui vào ngách hang lấy ra một chiếc lọ nhỏ bằng đất nung, bên ngoài khắc toàn là hình đầu chuột, rồi nó đưa cho Alice dặn:
- Cô hãy uống thuốc độc trong lọ này, uống một hơi hết sạch, không được bỏ sót dù chỉ một giọt nào. Sau khi uống xong, hãy vứt bỏ bộ váy này, khoác cái áo rách cũ dưới gầm giường rồi thoát khỏi đây theo cửa sau của ngục, men theo mép vực đi xuống dưới, đến đó thì đi tiếp về phía Đông, sẽ thoát khỏi lãnh địa này. Tôi đi lấy trộm chìa khóa cho cô đây, cố lên nhé, uống xong sẽ đau đấy.
Nói xong, chuột Gund chui ra bên ngoài phòng giam, để lại Alice với lọ thuốc độc. Không đắn đo thêm nữa, Alice lập tức thay đổi y phục, sự quyết tâm sắt đá đã giúp cô uống liền một hơi không do dự, lọ thuốc đã cạn sạch, và căn phòng giam bỗng sáng bừng lên, thứ ánh sáng chói lòa phát ra từ ngục Kanturu khiến lũ quỷ khiếp sợ. Chúng nháo nhác cả lên không hiểu chuyện gì đã diễn ra.
Lập tức toàn bộ quái vật quản ngục tập trung xông vào nơi vừa phát ra thứ ánh sáng đó, nhưng khi đến nơi, chỉ còn lại một căn phòng giam trống không với cánh cửa mở. Bên dưới chân ngục, trong những đường hầm tối tăm lạnh lẽo, có bóng một người vội vã chạy đi trong đêm với đôi mắt lấp lánh. Tiếng gào thét như vang vọng khắp lãnh địa ma quỷ.
Tobecontinued....
Người Kể Chuyện
MU EX700 - Quyền Năng Thuộc Tính